gocdiepdung

Archive for the ‘Uncategorized’ Category

Phố núi cao, phố núi đầy sương
Phố núi cây xanh, trời thấp thật buồn
Anh khách lạ, đi lên đi xuống
May mà có em đời còn dễ thương

Phố núi cao, phố núi trời gần
Phố xá không xa nên phố tình thân
Đi dăm phút đã về chốn cũ
Một buổi chiều nao lòng bỗng bâng khuâng

Em Pleiku má đỏ môi hồng
Ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông
Nên tóc em ướt và mắt em ướt
Nên em mềm như mây chiều trong
Xin cảm ơn thành phố có em
Xin cảm ơn một mái tóc mềm
Mai xa lắc trên đường biên giới
Còn một chút gì để nhớ để quên ..

Advertisements

Có thay đổi gì không cái màu hoa ấy
Mùa hạ qua rồi lại đến mùa thu
Thời gian đi màu hoa cũ về đâu
Nay trở lại vẫn còn như mới mẻ

Bao mùa thu hoa vẫn vàng như thế
Chỉ em là đã khác với em xưa
Nắng nhạt vàng, ngày đã quá trưa
Nào đâu những biển chờ nơi cuối đất

Bao ngày tháng đi về trên mái tóc
Chỉ em là đã khác với em thôi
Nhưng màu hoa đâu dễ quên nguôi
Thành phố ngợp ngày nao chiều gió dậy
Gương mặt ấy lời yêu thuở ấy
Màu hoa vàng vẫn cháy ở trong em ..

Bỗng dưng thấy mình là một vì sao
Rơi thăm thẳm về phương trời cũ
Một vì sao đo vào nỗi nhớ
Va phải cánh môi hồng bỏ quên.

Một vì sao hoang hút nỗi cô đơn
Đến vạn đời còn ngỡ mình xơ xác
Đo chiều sâu của trời mới thấy mình lầm lạc
Rơi xuống tận cùng rồi còn hỏi vì đâu?

Có thể đêm là đáy của chiều sâu
Nhưng đêm không đỡ nổi một vì sao lạc
Cố đi tìm cái chiều sâu nào khác
Vút qua miền lặng nào như nỗi nhớ không tên

Đến lúc phải chia tay người thôi
Nhớ sớm mai vàng nắng bên trời
Con đường vắng không còn ai nữa
Hoa giấy nghiêng màu theo mấy nơi

Tháng ba thay thảm lá me gầy
Mưa đầu mùa rớt hạt qua tay
Vậy đó, bỗng nhiên thành quá khứ
Tôi lạnh người phủi dấu bụi bay

Có một mùa xuân không trở lại
Trên áo phai và mắt môi người
Tôi trải hết tấm lòng thơ dại
Thương cuộc tình trong héo ngoài tươi

Đêm thức giấc tôi tìm sợi tóc
Người rất xa hương đọng gối nằm
Ngoài lối cũ nghe con dế khóc
Dế ơi đừng tiếc chuyện trăm năm

Đến lúc phải chia tay người rồi
Đường mưa bay tôi chỉ tôi thôi
Ngước mặt nhìn một màn mưa trắng
Bóng ai xa biền biệt cuối trời

Rồi những ngày mưa sẽ tới với anh
Người đã xa xôi như gió trên cành
Hàng me ấy nắng phai theo màu áo
Con đường chiều mưa bụi trắng long lanh

Em theo mùa xuân một sớm phai tàn
Như hoa kia vàng cánh phút ly tan
Anh đâu biết mùi hương bay trong gió
Sẽ hóa thành sương khói chẳng âm vang

Những ngày mưa sẽ tới rất ngậm ngùi
Khung cửa chiều quên khép lúc xa người
Từ hôm ấy anh đâu về đóng cửa
Để căn phòng vắng lạnh đến chơi vơi

Con đường nhỏ chiếc lá gầy rụng xuống
Nằm nhớ em vàng cả dấu chân xưa
Tiếng họa mi hót bên chiều rất gượng
Anh cũng nằm thắc thỏm dưới cơn mưa

Buồn như dế dưới hang mòn khóc bạn
Giữa đêm vơi chợt thất mảnh trăng kề
Gió se se một mảng trời về sáng
Thương cuộc tình sao đã quá nhiêu khê

Rồi những ngày mưa anh chẳng còn em
Nửa giấc mơ tan đâu dễ gì tìm
Đêm ngủ bỗng giật mình thương sợi tóc
Trên vai người rớt lại phía trái tim .

Anh trở lại con đường lên núi biếc,
Thương mây bay từ đó vẫn cô đơn.
Những bông hoa còn có nửa linh hồn.
Những lá cỏ nghiêng vai tìm mộng ảo .
Ôi nắng cũ nhạt mùi hương dã thảo!
Lạnh màu riêu, tảng đá nhớ chân đi .
Những cánh chim từ quá khứ bay về,
Tà áo mỏng chập chờn phai sắc bướm .

Bài thơ nhỏ hôm xưa hồng nắng sớm,
Trêm môi em, gió núi đã gieo vần.
Mùa hạ nào thơm mái tóc hoài xuân?
Hơi phấn thoảng còn ướp say hình bóng.
Giấc em ngủ, thơ anh về báo mộng,
Nhắn sao khuya soi lén nụ hôn đầu .
Ôi sườn non, mây lụa quấn vai nhau!
Mỗi bậc đá nâng cao từng ước vọng.
Em chuyển bước, trùng dương nào cuộn sóng
Dưới bàn chân? – Hồi hộp biển cây xanh.
Hương phất phơ chùm hoa mộng đầu cành,
Gò má thẹn một màu hồng hợp cẩn.

Hãy dừng lại hỡi mùa hoa hồng phấn!
Mấy hoàng hôn, mái tóc đã sang thu ?
Chĩu hàng mi, lá úa rụng tình cờ,
Tờ thư lạnh, gió sương bay dòng chữ .
Thương tâm sự, mưa sa vành nón cũ,
Anh ngờ em mang cả núi non đi .
Hoa qua đầu, cánh bướm cũng vu quy,
Nhòa nắng xế, nụ cười mây khói tỏa .

Ai trao gửi lời thề trên xác lá,
Để vầng trăng tìm mãi dấu chân xưa ?
Ngôi sao buồn lên đỉnh núi bơ vơ,
Cành trinh nữ, thu xanh màu tóc lạ .
Lời ước hẹn dư âm truyền vách đá,
Em vội đi, hờn giận tiếng non cao .
Em đi rồi! Then khóa cả chiêm bao,
Gầy vóc mộng, gói tròn manh áo nhớ .

Nhắc làm chi ? Ôi! nhắc làm chi nữa ?
Em đi rồi, mưa gió suốt trang thơ .
Mây lìa ngàn, e lệ cánh chim thu,
Con bướm ép thoát hồn mơ giấc ngủ .

Anh trở gót, hương đưa về núi cũ,
Theo mây bay, tìm mãi hướng trăng thề .
Nhắc làm chi ?
Còn nhắc nữa làm chi …!

Thu hết rồi đây, thu sắp hết!
Ngoài kia cành rụng – Em nghe không?
Sông vàng đổi gió đìu hiu cũ,
Bụi cuốn dâu xanh, bãi cát hồng.

Em đã nghe lòng lạnh lắm chưa,
Khi con chim biếc cúi bên hồ,
Lửng lơ đáy nước, cành rong gợn,
Thuyền lá tre vàng trôi ngẩn ngơ ?

Em đã cho lòng thương nhớ chưa ?
Khi chiều sương bạc, ánh sao thưa,
Một đàn chim nhỏ bay về tổ,
Có tiếng chuông chùa rung cõi xưa .

Em đã buồn thêm được chút nào ?
Mà lòng tôi rộng biết là bao!
Nghe trong xác lá hồn tôi rụng,
Mưa nấc từng cơn tưởng lệ trào .

Em có vì thu gieo lệ không?
Tôi về, sớm gặp bóng sang đông.
Chiều xưa nắng hạ, chiều nay lạnh.
Mà chửa yêu thêm đã chết lòng.